Ai cũng biết điều đó có ý nghĩa gì.
Là lập công.
Nhưng khả năng lớn hơn là... hy sinh.
Tim người đàn ông đập thình thịch, thấy đám người kia càng lúc càng gần, ông vội vàng đặt đồ trong tay xuống.
“Bà đi đun nước đi.”
Ông mở miệng nói:
“Để tôi ra xem sao.”
“Tôi cũng đi, chúng ta…”
“Đi đun nước!”
Người đàn ông quát lên dứt khoát.
Người phụ nữ mấp máy môi, cuối cùng đành quay người vào nhà.
Lúc này, tay người đàn ông đã bắt đầu run rẩy.
Ông lập cập rút điếu thuốc ra châm, rồi bước chân lảo đảo đi về phía trước.
Ông bước tới đón đoàn người, cũng là đón lấy cái kết cục chưa biết, đầy kinh hoàng kia.
Có lẽ với một người nông dân chất phác cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời như ông, đây chính là khoảnh khắc dũng cảm nhất cuộc đời.
Từ xa, ông đã nhận ra vị lãnh đạo mà vợ vừa nhắc.
Đúng là người lần trước từng đến, hơn nữa còn là... lãnh đạo to.
Thế nhưng bây giờ, vị lãnh đạo to ấy lại chỉ đi trước dẫn đường.
Phía sau ông ta còn có những nhân vật quan trọng hơn.
Thôi xong.
Môi người đàn ông run rẩy, khói thuốc nhả ra cũng đứt quãng.
Tàn lửa rơi xuống mu bàn tay, nhưng ông chẳng hề hay biết.
Mãi cho đến khi vị lãnh đạo kia cất tiếng gọi:
“Lão Hạ!”
“Hạ Thiên Phúc!”
Hạ Thiên Phúc mới giật mình bừng tỉnh.
Ông vội vàng bước tới đón:
“Trương… Trương huyện trưởng…”
“Ấy, lại quên rồi à? Cứ gọi là Lão Trương!”
Vị lãnh đạo vội xua tay, trên mặt nở nụ cười thoải mái. Điều này khiến Hạ Thiên Phúc đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Nếu thật sự… hy sinh, thì làm sao có vẻ mặt này được, đúng không?
Quả nhiên, Trương huyện trưởng tiếp lời:
“Hôm nay, lãnh đạo Dự án mà đồng chí Hạ Kỳ Tuấn đang tham gia tiện đường đến Lạc Dương khảo sát, nghe nói quê đồng chí ấy ở gần đây nên đặc biệt ghé thăm.”
“Lão Hạ, con trai ông lập công lớn rồi đấy.”
“Lần này ít nhất cũng phải là cái này.”
Nói rồi, ông giơ một ngón tay lên.
Nhất đẳng công??
Trái tim Hạ Thiên Phúc vừa mới hạ xuống lại lập tức thót lên tận cổ.
Đối phương dường như nhận ra cách nói của mình dễ gây hiểu lầm, liền vội vàng bổ sung:
“Thời buổi này, người lập được Nhất đẳng công mà vẫn lành lặn trở về không nhiều đâu. Ông cứ yên tâm ở nhà chờ cậu ấy khải hoàn đi.”
Hạ Thiên Phúc cảm thấy khóe mắt cay cay.
Ông quệt vội một cái, điếu thuốc kẹp trên tay cháy gần hết làm trán ông bỏng rát.
Ông vội vàng vứt điếu thuốc, rồi lại luống cuống rút bao thuốc ra mời:
“Hút thuốc, mời các sếp hút thuốc!”
Trương huyện trưởng không dám nhận.
Ngược lại, Tần Phong lại thản nhiên rút một điếu, trực tiếp ngậm lên miệng.“Chú Hạ, sao nhìn sắc mặt chú không tốt lắm thế? Sợ rồi à?”
Giọng Tần Phong mang theo vài phần trêu chọc.
Lâm Tự nhận ra ông đang cố tình tạo bầu không khí nhẹ nhàng hơn.
Hạ Thiên Phúc cười gượng, vốn định trả lời nhưng rồi lại thốt ra câu hỏi mà ông buộc phải hỏi:
“Thưa lãnh đạo, thằng con nhà tôi... sức khỏe vẫn ổn chứ ạ?”
“Tốt lắm ạ.”
Hạ Kỳ Tuấn đứng bên cạnh, hay chính xác hơn là Hạ Kỳ Tuấn đang trong thân xác A Nhã Na, lên tiếng:
“Cậu ấy khỏe mạnh lắm, ăn ngon ngủ kỹ.”
Hạ Thiên Phúc ngạc nhiên nhìn A Nhã Na. Tần Phong vội giải thích:
“Cô ấy là thư ký cơ mật của đồng chí Hạ Kỳ Tuấn, phụ trách hành chính cho dự án, nói nôm na là lo hậu cần đấy.”
“Cô ấy làm việc với Hạ Kỳ Tuấn nhiều nhất, lát nữa để cô ấy nói chuyện với chú là chính.”
“Được! Được!”
Hạ Thiên Phúc gật đầu lia lịa.
“Mời vào nhà! Mời vào nhà ngồi ạ!”
Cuối cùng trên mặt ông cũng nở nụ cười.
Khi cả đoàn đi đến cửa, vẻ mặt vui vẻ, thoải mái của mọi người đã giúp người phụ nữ vừa đi đun nước về cảm thấy nhẹ nhõm.
Bà làm sao không hiểu phản ứng vừa rồi của ông nhà mình là vì cái gì?
Bà thừa biết nhiều lãnh đạo lớn đến như vậy, rất có thể là đã xảy ra chuyện chẳng lành.
Nhưng may quá, nhìn tình hình này thì chắc là không sao rồi.
Hạ Thiên Phúc kéo vợ sang một bên kể sơ tình hình, bà nghe xong liền cười tươi.
“Các bác cứ ngồi chơi, để tôi đi pha trà.”
“Bà lấy ghế ra trước đã chứ!”
Hạ Thiên Phúc trừng mắt nhắc. Lâm Tự xua tay:
“Không cần phiền thế đâu, có chỗ ngồi là được rồi.”
Nói rồi, hắn như làm mẫu, ngồi bệt xuống bậc đá xanh trước cửa, những người khác cũng tự tìm chỗ cho mình.
Người phụ nữ nhanh chóng bưng trà ra. Sau khi mỗi người uống một ngụm, Lâm Tự không muốn mất thời gian, bèn liếc mắt ra hiệu cho Hạ Kỳ Tuấn tùy cơ ứng biến.
Hạ Kỳ Tuấn dường như cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Hắn làm gì có kinh nghiệm vụ này!
Vốn dĩ ở trong quân đội hắn toàn xông pha tuyến đầu, loại công tác tư tưởng cho người nhà thế này hắn chưa làm bao giờ.
Huống chi, bây giờ lại còn đang trong cái thân phận oái oăm này nữa.
Hắn hắng giọng một cái rồi mở miệng:
“Hạ Kỳ Tuấn là một đồng chí tốt.”
Dứt lời, Lâm Tự suýt thì phì cười.
Ý gì đây? Đọc điếu văn đấy à?
May mà Hạ Kỳ Tuấn nhanh chóng nhận ra câu nói này có vấn đề, liền lập tức chữa cháy:
“Lúc làm việc chung với anh ấy, cháu học được rất nhiều điều. Cháu cũng hay nghe anh ấy nhắc về quê, tiện đường đến Lạc Dương công tác nên ghé qua thăm hai bác.”
“Ồ! Ồ!”
Hạ Thiên Phúc gật gù.
Thực ra trong lòng ông vẫn thấy hơi lạ.
Cô gái này nhìn qua là biết người nước ngoài.
Thế mà lại là lãnh đạo của con trai mình sao?
Sao có thể chứ?
Do dự mãi, cuối cùng ông vẫn không nhịn được mà hỏi:
“Thưa lãnh đạo, cô... là người nước ngoài à?”Hạ Kỳ Tuấn ngẩn người một chút.
Sau đó, hắn tỉnh bơ, mặt không đổi sắc đáp:
“Người dân tộc ạ.”
“À! Ra thế!”
Hạ Thiên Phúc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cuộc trò chuyện nhanh chóng đi vào trọng tâm.
Lâm Tự không nói gì, cũng chẳng làm gì.
——
Thực ra, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.
Nếu Hạ Kỳ Tuấn lỡ miệng, để lộ chuyện “mình chính là con trai hai cụ”, thì cùng lắm, hắn sẽ dùng quyền hạn của mình đưa cả cha mẹ cậu ta vào danh sách bảo mật.
Họ không xứng sao?
Đương nhiên là xứng.
Giấu họ, chẳng qua là không muốn tạo thêm áp lực cho hai người mà thôi.
Vì thế, Lâm Tự không định xen vào.
Hắn chỉ lặng lẽ ngồi nghe hai người nói chuyện nhà cửa, nghe những lời mà “Hạ Kỳ Tuấn dặn dò tôi chuyển lời cho hai bác”.
Nghe được một nửa, Lâm Tự cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa.



